Ghen tuông, vũ phu có giữ được hạnh phúc?

Năm nay tôi 30 tuổi, cuộc sống gia đình tôi vốn dĩ rất hạnh phúc với người vợ đẹp đẽ, đảm đang và đứa con trai thông minh, ngoan ngoãn nếu như không có tai họa ập xuống.

Vợ tôi là nhân viên của một công ty tư nhân, còn tôi là trưởng ban quản lý dự án của một công ty xây dựng. Ngày tốt nghiệp đại học của cô ấy cũng là ngày chúng tôi gặp nhau, như tìm được tiếng nói chung, chúng tôi đến với nhau, sau 4 năm là một cái kết viên mãn, một đám cưới trong mơ. Tuy đến với nhau bằng hai bàn tay trắng, nhưng vì tình yêu và sự cố gắng của cả hai vợ chồng nên chỉ sau một thời gian, chúng tôi đã có nhà cửa, xe cộ đàng hoàng. Tôi thực sự rất hài lòng với cuộc sống gia đình của mình.

Thế nhưng, cách đây một năm, trong đợt đi du lịch cùng đồng nghiệp cơ quan, vợ tôi bị tai nạn, cú va chạm đã làm vợ tôi chấn thương, từ lúc đó vì thương vợ, tôi cố gắng gánh vác mọi công việc lớn nhỏ trong nhà, để cho vợ có thời gian thoải mái nhất để làm việc cũng như dưỡng bệnh và vui chơi bên ngoài. Không ngờ, sự quan tâm, lo lắng ấy lại là lý do mà tôi phải lo lắng.

Ngoài giờ làm việc, vợ tôi hay đi chơi với đồng nghiệp đến tối mới về, ban đầu tôi thấy bình thường, bởi tôi cũng tạo điều kiện để vợ có thời gian xả stress. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy đồng nghiệp của vợ tôi đang ăn tối mà không có vợ mình trong khi rõ ràng cô ấy nhắn tin cho tôi. Tối đó, tôi cố gắng xem thử là ai đưa vợ mình về. Sếp? Người mà vợ tôi đôi lúc có nhắc đến bởi sự đặc cách trong một số công việc sau khi cô ấy bị tai nạn. Tôi tự hỏi lòng mình: “Vợ tôi ngoại tình?”. Tối đó, tôi xem như mọi chuyện không có gì xảy ra, vẫn hỏi han và chăm sóc vợ như bình thường. Dĩ nhiên, cô ấy vẫn thản nhiên như bình thường.

Đi tìm câu trả lời cho nghi vấn của mình, tôi cố gắng hoàn thành công việc sớm hơn một chút để dành thời gian theo dõi vợ mình. Sự thật rằng, cô ấy vẫn thường đi riêng với sếp. Quyết định phải nói chuyện rõ với vợ. Tối đó, tôi về nhà trễ hơn cô ấy với một ít men trong người, sau một hồi nói chuyện to tiếng (chủ yếu là tôi), cô ấy cũng nhận ra lỗi lầm của mình, vừa khóc, nước mắt giàn giụa: “Chỉ tại anh ấy đối xử tốt với em quá …”. Tôi giận chứ, nhưng tôi biết vợ tôi là người hiền lành, lại rất dễ rung cảm trước những tình cảm của mọi người xung quanh, tôi cố kìm nén mình, tôi nghĩ đó chỉ là sự việc nhất thời, mọi thứ đều có thể can giám.

Kể từ hôm đó, vợ tôi về sớm hơn bình thường, nấu cơm, chăm con rất đảm đang, tuy có sự e ngại hơn trước mặt tôi. Còn tôi, trong lòng vẫn như có một vết dao cắt, nhưng để giữ gìn hạnh phúc gia đình, tôi vẫn cố gắng trấn an, vui vẻ, cố gắng tạo ra không khí ấm cúm trong gia đình. Bởi trong trường hợp này “cáu gắt”, “im lặng” chỉ làm cho sự việc trở nên tệ hại thêm. “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”, tình cảm cần vun đắp từng ngày, từng giờ.

Đến nay, gia đình tôi vẫn hạnh phúc, vợ tôi đã khỏe mạnh trở lại, cô cứng rắn và biết cư xử hơn trước. Tôi ngoài công việc vẫn luôn cố gắng quan tâm đến gia đình nhỏ bé của mình, chí ít là để đón thêm một thiên thần thứ hai.

Nếu như hôm đó, với tâm trạng bất ổn không kiềm chế được bản thân, tôi làm ầm lên, hay thậm chí là ra “vung tay, vung chân” với vợ thì có lẽ giờ này gia đình đã không còn ấm êm nữa rồi. Thế đấy, cuộc sống gia đình đôi khi cần một chút gia vị, nhưng để món ăn hấp dẫn nhất thì phải biết nêm nếm làm sao cho được trọn vẹn, mọi người nhé!

NH

Gửi bình luận
Mã bảo mật  
 
Kết quả phụ thuộc vào cơ địa của từng người