Lời nói đùa quá trớn của vợ và lần chồng bị tai nạn suýt mất mạng

Và tôi đã nhắn 1 tin nhắn vào điện thoại chồng: “Vợ anh bị tai nạn. Chị ấy đang ở…”. Ngay lập tức chồng gọi lại nhưng tôi đã không nghe nữa.

Chúng tôi kết hôn cách đây 2 năm, khi tôi đang là sinh viên năm cuối đại học. Khi đó cả tôi và chồng đều còn rất trẻ, chưa có điều kiện kinh tế cũng như kinh nghiệm sống. Nhưng cả bố mẹ tôi và bố mẹ chồng sau khi bàn bạc đều đi đến hôn nhân nên tôi và anh đã kết hôn chóng vánh, chỉ sau 6 tháng yêu nhau.

Tôi mang bầu và sinh con ra trong sự áp lực rất lớn. Bố mẹ cả 2 đều ở quê nên sau khi kết hôn, chúng tôi phải lên thành phố tiếp tục học tập và làm việc. Mỗi ngày vác bụng to đi học, tôi lại không khỏi xấu hổ trước ánh mắt của bạn bè.

Còn chồng tôi khi đó mới ra trường nên công việc chưa ổn định, không thể giúp đỡ nhiều trong việc nhà. Cả 2 chúng tôi phải chật vật để sống 1 cuộc sống gia đình trong khi chưa có sự chuẩn bị. Vì vậy mà tôi và chồng thường xuyên cãi vã.

Tính chồng tôi khá trẻ con nên đôi lúc anh khiến tôi cảm thấy rất tủi thân. Như hôm tôi đi sinh, vì bố mẹ ở quê chưa lên kịp nên chỉ 2 vợ chồng tôi khăn gói vào viện trước. Đến tối tôi vẫn đau đẻ mà tử cung chưa mở đủ số phân để sinh con, vậy mà chồng tôi thản nhiên lên giường bệnh ngủ ngon lành mặc vợ đau đẻ nhăn nhó dưới sàn nhà. Các chị ở đó nhìn thấy chồng tôi đều phì cười, còn tôi lại cảm thấy ấm ức và tủi thân vô cùng.

Sau khi tôi sinh con, chồng tôi cũng trưởng thành hơn 1 chút. Anh biết lo lắng và quan tâm đến vợ hơn. Mỗi lúc đi làm về là phi vào hôn con rồi mới ra phụ tôi nấu ăn. Nhưng lúc này tôi lại bị trầm cảm sau sinh vì cả ngày chỉ có 2 mẹ con bên 4 bức tường. Tôi thường xuyên cáu gắt chồng. Không ưng ý những gì anh làm. Thậm chí có lần tôi đã bỏ nhà đi khiến anh rất sợ.

Lần ấy chồng tôi đã xin nghỉ việc hẳn 3 tháng để ở nhà với vợ. Nhờ vào sự giúp đỡ của chồng, cuối cùng tôi cũng đã vượt qua được căn bệnh trầm cảm đó. Và cũng sau lần ấy, mỗi lần giận nhau anh đều nhường nhịn vì sợ tôi sẽ lại bị trầm cảm như trước.

Tất cả là tại tôi, con trai của chúng tôi không được khỏe mạnh như những đứa trẻ khác. Nhưng khi con được hơn 1 tuổi tôi đã đòi chồng gửi con đi nhà trẻ để mình đi làm. Vì tôi biết chồng tôi vất vả thế nào, hơn nữa tôi cũng học 4 năm đại học chẳng lẽ lại để tấm bằng bỏ không?

Chồng tôi thì muốn con tôi cứng cáp hơn 1 chút mới đi nhà trẻ nên mỗi lần tôi tỏ ý muốn đi làm là anh lại lảng sang chuyện khác.

Hôm ấy chúng tôi đã cãi nhau rất to. Tôi chỉ nhanh chóng muốn được ra ngoài làm việc và thoát khỏi căn phòng với 4 bức tường mà ngày nào tôi cũng phải ở 24/24. Còn chồng tôi lại sợ con chúng tôi sẽ không được chăm sóc như ở nhà vì sức khỏe của con rất kém. Chúng tôi không ai nghe ai, cãi nhau đến đỉnh điểm, tôi tức giận bỏ nhà đi.

Tôi không nhớ chồng đã gọi cho mình bao nhiêu cuộc gọi, nhưng tất cả tôi đều không nghe dù chỉ 1 lần. Cho đến khi tôi dừng lại và nghĩ ra 1 ý điên rồ là tôi sẽ khiến chồng phải sợ mất tôi. Và tôi đã mua một chiếc sim khác và nhắn 1 tin nhắn vào điện thoại chồng: “Vợ anh bị tai nạn. Chị ấy đang ở…”. Ngay lập tức chồng tôi gọi lại nhưng tôi đã không nghe nữa.

Đợi 1 lúc lâu tôi không thấy chồng gọi lại nên sốt ruột và gọi cho chồng. Khi tôi gọi thì 1 người đàn ông khác nghe điện thoại và nói tôi đến bệnh viện vì chồng tôi bị tai nạn.

Tôi tức tối đến bệnh viện, thấy chồng đang nằm trên giường bệnh, tôi lao đến ôm lấy anh và cảm thấy ân hận vô cùng. Lúc ấy sức khỏe của anh rất yếu, vậy mà anh vẫn thều thào nắm tay tôi: “Em không sao chứ?”.

Tôi đã đùa quá trớn rồi, chính tôi là người khiến chồng bị ra nông nỗi này. Nếu chẳng phải tôi nói mình bị tai nạn thì chồng tôi sẽ không phóng nhanh đi tìm tôi để rồi ngã xe như thế.

Cũng may sau khi khám tổng quát, chồng tôi chỉ bị thương nhẹ. Nếu hôm ấy anh có mệnh hệ gì, có lẽ tôi sẽ ôm hận cả đời.

Các bạn ạ, trong cuộc sống vợ chồng sẽ có nhiều điều khiến chúng ta mất lòng nhau và muốn chơi khăm lại chồng của mình. Nhưng tôi mong đừng ai hành xử ngu ngốc giống như tôi. Bởi vì suýt chút nữa con tôi đã mất cha vì lời nói đùa của mẹ rồi.

Theo emdep

Gửi bình luận
Mã bảo mật  
 
Kết quả phụ thuộc vào cơ địa của từng người