Trung thu trong kí ức

Cứ mỗi mùa Trung thu, lại nhớ về cái lồng đèn bố làm năm nào, con mới nhận ra rằng, đó là cái lồng đèn rực rỡ nhất, đẹp nhất, không có cái nào có thể sánh bằng.

Bố có 3 cô công chúa. Và cứ mỗi mùa Trung thu tới, bố sẽ làm cái lồng đèn bằng nan tre thật to, dán mấy tờ báo lên để 3 chị em cùng chơi. Trong cả đám nhỏ trong xóm, lồng đèn của ba chị em con to nhất. Nhưng lại kém “rực rỡ” nhất. Ngày đó, chỉ ước sao, bố mua cho cái lồng đèn, nhỏ cũng được, miễn là nó tràn ngập màu đỏ, xanh, vàng, chứ không phải là cái lồng đèn dán bằng giấy báo đơn điệu.

Thế nhưng, giờ lớn rồi. Cứ mỗi mùa Trung thu, lại nhớ về cái lồng đèn bố làm năm nào, con mới nhận ra rằng, đó là cái lồng đèn rực rỡ nhất, đẹp nhất, không có cái nào có thể sánh bằng. Bởi bố đã gói ghém tất cả tình yêu của bố dành cho chúng con vào từng thanh tre, từng tờ giấy báo, từng sự tỉ mỉ khi làm chiếc lồng đèn này.

Trung thu ở thành phố, rực rỡ lắm, tràn ngập sắc màu. Hôm qua hai vợ chồng con chở bé con đi chơi, nhóc đã không ngần ngại mà thốt lên: “đẹp quá”. Đẹp thật bố ạ. Nhưng buồn quá.

Trung thu thành phố, không có cảnh cả xóm hì hụi làm một cái lồng đèn thật to, sân khấu “làng” hoành tráng, rồi rước cái đèn “vĩ đại” đó đi khắp mọi nẻo đường làng. Lũ trẻ thì sẽ tíu tít cười nói râm ran phía sau, mỗi đứa cầm một chiếc lồng đèn đầy màu sắc rồi khoe nhau lồng đèn của mình.

Trung thu thành phố, chắc sẽ chẳng đứa trẻ nào biết đến những bài hát ruột: “chiếc đèn ông sao, sao năm cánh tươi màu”. Gần 10 năm xa quê, gần 15 năm đã không được đón Trung thu với một tư cách “thiếu nhi”, giờ con vẫn nhớ như in từng lời bài hát đó.

Trung Thu trong kí ức, con cùng lũ bạn háo hức đếm ngược từng ngày để chời được ngắm ông trăng to tròn, được rước đèn, được phá cỗ. Trung thu bây giờ, cảm giác háo hức ấy đã giảm đi rất nhiều. Có chăng là dự định sẽ mua cho con của con cái gì, cho bé đi chơi những đâu.

Mùa trăng năm nay, bánh Trung thu đã hấp dẫn hơn rất nhiều. Nhưng sẽ chẳng bao giờ ngon và tuyệt vời bằng vị bánh nướng, bằng vị kẹo lạc năm ấy con được ăn. Vị bánh, vị kẹo có mùi của tuổi thơ, có mùi của quê nhà, và mùi của những chiếc lồng đèn bố làm.

Nhớ lắm mùa Trung thu ấy...

H của bố

Gửi bình luận
Mã bảo mật  
 
Kết quả phụ thuộc vào cơ địa của từng người